Nơi này, hắn bước vào lần thứ hai, lần trước hắn đến đây để mang nàng đi, mà lúc này đây…
“Thu Thủy thích có thể ở lại mấy ngày, Lan Lăng nơi này có rất nhiềuthắng cảnh xinh đẹp, ta nghĩ ngươi sau khi ngươi ở lại sẽ càng thích.”
Thanh âm kiều mỵ truyền ra từ trong xe ngựa, theo sau một bộ trangphục màu hồng như ngày xuân ở giữa là một đóa hoa đẹp đẽ phát sáng nhất, sau khi nhấc mành lên lộ ra một đôi mắt xếch xinh đẹp, hơi cong congkhóe mắt mang theo gió xuân. Tình ý cười.
Con ngươi Thu Thủy ngược lại nhìn Hiên Viên Khanh Trần, “Tùy ca ca,ca ca ở nơi nào, ta ở nơi đó.” Nàng ngẩng mặt mang theo ý cười ngọtngào, nhìn hắn.
Hiên Viên Khanh Trần đưa tay vuốt mái tóc dài của nàng, có chút sủngnịnh nói: “Ngươi thích là tốt rồi.” Lập tức hắn nâng cằm lên, nhìn LanLăng cách đó không xa, ánh mắt thâm thúy.
Hắn cũng không biết vì sao lại đáp ứng Tô Tĩnh Uyển quay trở lại nơiđây cùng nhau. Sâu bên trong hắn tựa hồ cảm thấy việc này tựa hồ nhấtđịnh là tốt. Ngày Hoa Thanh Nho rời khỏi Bắc An, hắn yêu cần liếc mắtmột cái lần cuối cùng nhìn hài cốt của Mị Nô, kỳ thật đã chuẩn bị tốtnhân thủ dự định giam giữ Hoa Thanh Nho, vì người hắn yêu sẽ không ngoan ngoãn chấp tay bị người ta sai khiến, huống chi là Hoa Mị Nô.
Hiên Viên Triệt cho dù muốn ta chính thức tuyên chiến với ngươi, lưng đeo tội danh phạm thượng, ta cũng sẽ không cho ngươi như nguyện, ta vàngươi trong lúc đó đến cuối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583228/chuong-182.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.