Hiên Viên Khanh Trần hình như là nhớ tới cái gì đó, đột nhiên thầnthần bí bí nói với Cảnh Dạ Lan, “Chờ ta trở về, ta muốn đưa nàng đến một nơi.”
“Nơi nào?” Cảnh Dạ Lan nhìn ý cười trên vẻ mặt hắn không khỏi tò mò hỏi.
Hắn lại xoa xoa hai má của nàng, vuốt ve gò má cao cao. “Hiên tạikhông thể nói, chờ ta trở về nàng sẽ biết, là ta đặc biệt vì Mị Nô nàngchuẩn bị!” Nói xong hôn nhẹ lên đôi môi vì bất mãn mà vễnh lên của nàng, lưu luyến hôn, “Nhất định phải chờ ta..” Hắn thấp giọng lẩm bẩm bên tai Cảnh Dạ Lan, con ngươi nàng không khỏi khép lại, trong lòng có một tiaấm áp, ưm một tiếng hôn hắn.
***
Ngày xuất hành, ở Bắc An có một vị khách ngoài ý muốn đến thăm. Hắnxuất hiện ban đêm làm cho Cảnh Dạ Lan bất ngờ, đồng thời cũng làm thayđổi kế hoạch tốt lúc đầu của nàng.
Ánh mắt của Hiên Viên Khanh Trần vào lúc hắn xuất hiện trong một khắc biến lạnh lùng, bàn tay ôm vòng eo Cảnh Dạ Lan không khỏi càng dùngthêm sức. Nàng nhìn theo ánh mắt của hắn, trên xe ngựa có một người bước xuống, lộ ra phục sức màu vàng, làm cho nàng mặt nhăn nhíu mày, phụcsức màu vàng không phải là chỉ có Hoàng Thượng mới có thể mặc sao? Chẳng lẽ là hắn?
“Khanh Trần, đã lâu không gặp a, ngươi có khoẻ không?” Hắn mỉm cườimở miệng nói với Hiên Viên Khanh Trần, nơi hắn đứng có rất nhiều tuyết,miệng cười kia sau lãnh ý làm cho Cảnh Dạ Lan không khỏi sinh ra một tia chán ghét đối với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583218/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.