Đồng mâu sâu thẳm của hắn khoá chặt hai má của nàng, yết hầu nghẹnngào giống như là bị cái gì đó giữ lại, ngón tay nâng lên nhẹ vỗ về đôimắt Cảnh Dạ Lan. Đôi mắt kia vốn linh động nhìn chăm chú khuôn mặt khônkể của hắn.
“Mị Nô, thực xin lỗi…”
“Thực xin lỗi cái gì?” Cảnh Dạ Lan nâng khuôn mặt của hắn lên, đầungón tay mảnh khảnh lành lạnh chạy trên ngũ quan của hắn, ánh mắt dầndần mê ly.
Hiên Viên Khanh Trần nắm lấy tay nàng, hôn lên ngón tay nàng, từngngón từng ngón giống như làm lễ. Vẫn giống như trước liên thanh nói:“Thực xin lỗi, thực xin lỗi…”
Đột nhiên nàng than nhẹ một tiếng, rút tay ra khỏi bàn tay của HiênViên Khanh Trần, im lặng đem thân mình chuyển qua tấm lưng bóng loáng,quật cường lạnh lùng đối diện với hắn. Đem mặt chon ở trong đệm chăn,đầu vai nho nhỏ của nàng khẽ nhúc nhích, tực hồ như cực lực ức chế cảmxúc của chính mình.
“Mị Nô, nàng đừng như vậy!” Hiên Viên Khanh Trần vươn người ra phảixoay thân mình của nàng lại, mà nàng lại bướng bỉnh không chịu xoayngười. Vươn tay áp lên khuôn mặt của nàng, ướt sủng một mảnh. “Mị Nô,nàng đừng khóc, ta nói cho biết, sự tình không phải như nàng tưởng tượng đâu!” Hắn không khỏi bắt đầu đau lòng.
Thanh âm rầu rĩ từ thân thể một bên truyền đến, “Ta không thích nghe.”
“Đối với chuyện nàng muốn biết, ta không nói cho nàng, là vì sợ nàngthương tâm, ta sợ nếu như nàng biết thì nàng sẽ càng thêm hận ta. Nhưnglà Mị Nô…” “Ta biết, ta cũng đã đoán ra được một chút.” Nàng đẩy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583217/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.