Tiếng mặc quần áo của một người nào đó, làm cho ánh mắt đang khép kín của Hiên Viên Khanh Trần mở ra, thân thủ sờ soạng, bên người chỉ cònlưu lại hơi ấm của nàng.
Trong lòng xẹt qua một tia mất mát, thân mình ấm áp kia đã muốn rờikhỏi hắn, tối hôm qua ủ nàng trong ngực, nhưng lại ngủ quá sâu. Giươngmắt nhìn lên, nàng đưa lưng về phía hắn, nhặt lên quần áo bị quăng xuống nền đất, chặm rãi mặc.
Mặc quần áo, Cảnh Dạ Lan ngoái đầu nhìn lại Hiên Viên Khanh Trần đốidiện vẫn đang nhìn nàng. Vẻ mặt lạnh lùng, nàng thản nhiên nói một câu:“Miệng vết thương của ngươi không có gì trở ngại. Chỉ cần đều đặn thaybăng, uống thuốc đúng hạn là được.” Nói xong liền đi ra ngoài quântrướng.
Hắn cứu nàng một lần, nàng cũng cứu hắn một lần, cả hai không aithiếu nợ nhau, duy chỉ có Hiên Viên Khanh Trần hắn thiếu nàng hai cáimạng, thiếu nàng tra tấn tấm thân cả đời ốm đau.
Hắn không nói gì, nhìn nàng rời đi, chỗ miệng vết thương ở lưng đãsớm vỡ ra, thấm ướt một mảnh, hơi hơi vừa động, liền ảnh hưởng đến miệng vết thương, xé rách, rất đau.
***
Hiên Viên Khanh Trần tuy rằng bị trọng thương nhưng hình trình vẫnkhông bị chậm trễ, dựa theo kế hoạch ban đầu hướng tới biên giới tiếnđến, càng ngày càng đến gần biên giới. Thực vật bốn phía ngày càng ít,một mảnh hoang vu.
Thời điểm hành quân, Cảnh Dạ Lan cả ngày tránh ở trong kiệu, khôngcần thiết nàng cũng không đi ra ngoài. Đến lúc xây dựng cơ sở tạm thời,nàng luôn ở trong doanh trướng, không cho chính mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583199/chuong-153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.