Hắn hôn càng sâu hơn, đầu lưỡi nóng như lửa đốt ở môi bắt giữ hươngthơm của nàng. Ngón tay linh hoạt thâm nhập vào dưới áo choàng Cảnh DạLan, cách lớp quần áo đơn bạc, vuốt ve phần ngực mềm mại của nàng.
« Ngô… » Hai tay Cảnh Dạ Lan để ở trước ngực Hiên Viên Khanh Trần, muốn thoát khỏi tình hình lửa nóng ái muội này.
« A ! » Hiên Viên Khanh Trần đột nhiên hét lớn một tiếng, buông tha đôi môi của Cảnh Dạ Lan, đôi lông mày đau đớn mà nhíu lại.
“Xứng đáng!” Nàng dùng tay đẩy hắn, mới phát hiện thời điểm giãy dụavừa rồi, tay nàng lại một lần nữa động vào miệng vết thương của hắn.Miệng vết thương này khi nào thì…
Vì là miệng vết thương vốn tự như mất một miếng thịt, mới vừa băng bó còn chưa liền miệng, lại thêm mấy vết bị cắn, hình như là… Cảnh Dạ Lan dừng không phản kháng, ngón tay xoa đầu vai hắn, cẩn thận chạm đếnnhững miệng vết thương quanh vai, là khi nàng bị độc phát cắn hắn đi..
Hiên Viên Khanh Trần nheo lại đôi đồng tử , dừng ở ánh mắt của nàng,cười nhẹ, “Ta không sao.” Hắn nghe ra giọng nói của nàng có phần dịu đi.
Thu lại vẻ mặt lo lắng, Cảnh Dạ Lan nói thầm, “Ngươi đau việc gì taphải quản.” Trong lòng lại nổi lên một tia tình tố xa lạ. Ai muốn hắntới cứu, Cảnh Dạ Lan nàng không cần. Ngẩng đầu, thanh âm nàng vẫn nhưtrước lạnh lùng, nhưng lại nhu hoà đi mấy phần, “Ngươi hãy thả ta ra.”
Nhân lúc nàng đang nói chuyện, hắn cơ hội hôn lên môi nàng, đầu lưỡilinh hoạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583198/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.