Ánh mắt hắntà nghễ, khoẻ miệng quật cường mím chặt, “Ai cần nàng tới cứu.” Trongtim quét qua một trận gió lạnh, làm cho nàng thiếu chút nữa đến thở dốccũng không được, mười đầu ngón tay nhọn gắt gao bấu chặt tay mình, muốnmượn cơn đau này chia bớt cơn đau kia, và cũng là để phát tiết.
“Nếu nàng chịu không nổi thì hãy cắn ta!” Hắn sốt ruột nói.
Hôm nay nàng muốn làm cho hắn hiểu, đau đớn phát tác làm cho nàng không phân biệtrõ ràng được cái gì, nghe hắn nói như vậy, nàng liền ôm sát lấy cổ HiênViên Khanh Trần, dùng sức cắn đầu vai của hắn.
Dạ thịt đauđớn, thế nhưng điều đó lại khiến gương mặt hắn lộ ra vẻ tươi cười. “Tốt, nàng đừng nhả ra, đừng làm thương chính mình là tốt rồi!” Hắn đau đớnôm sát nàng. Dây cương trong tay co rúm, Mặc câu vẫn phi nước đại vềphía trước. Khiến cho quân đội Tây Sở đuổi phía sau cách rất xa.
“Ngô…” Thanh âm Cảnh Dạ Lan nức nở từng trận, mỗi tiếng như đánh vào ngực hắn.
“Chúng ta sẽ lập tức trở về quân trướng. Nàng ráng chịu một chút.” Bóng người cáchđó không xa làm cho vẻ mặt Hiên Viên Khanh Trần run lên, là Vô Ngân đếnđây…
Phủ phục ởtrên đầu vai hắn, chỗ ấy tràn đầy mùi máu tươi, là chính nàng đã cắn hắn bị thương? Cảnh Dạ Lan vô lực nhắm mắt lại, chỉ nghe tình huống hắnbây giờ đang rất bi thảm, không khỏi nhíu mày hỏi.
***
“Ta đã đigặp Tây Sở Hách Liên Quyền.” Hắn nói đơn giản vài câu, dừng ngựa, vội vã đem Cảnh Dạ Lan đang hôn mê vào trong doanh trướng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583196/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.