Ngón tay lạnh như băng đặt trên môi Hiên Viên Khanh Trần, cảm giáclành lạnh che chắn môi truyền tới tận tim khiến lòng hắn cũng biến lạnhtheo. Theo bản năng, hắn nắm lấy tay nàng, hôn nhẹ xuống.- Không được! – tay nàng rất lạnh, rõ ràng là không còn duy trì đượcnữa. – Đến lượt ta đi! – trong đôi mắt yêu dị của hắn phát ra nhu tìnhbao lấy Cảnh Dạ Lan.
Nàng vẫn cười như trước, chậm rãi rút tay khỏi tay hắn:
- Chờ một chút, sẽ không thiếu thời điểm ngươi hành dộng đâu. – thânmình khẽ run chuyển sang nhìn Hách Liên Quyền cách đó không xa.
- Tây Sở vương, ngài thấy thế nào?
- Nếu vương phi đã nói vậy thì đương nhiên là ta nên phụng bồi rồi. – Hách Liên Quyền đứng song song với nàng.
- Ngài và ta cùng đi tới phía trước, đi tới đó thì dừng lại, ngàithấy sao? – vừa nói Cảnh Dạ Lan vừa chỉ tay về một gốc cây cao lớn. –Xem đó là cột mốc.
Đôi mắt Hách Liên Quyền chợt căng thẳng rồi cao giọng cười:
- Vương phi quả nhiên cao minh! – hôm nay nếu không có được nữ nhânnày hẳn gã sẽ hối hận lắm. Địa điểm mà nàng muốn dừng lại đã vượt quatầm bắn của nỏ tên, nếu có cố gắng bắn thì cũng không thể làm bị thươngtới nàng được. Tất cả e là nằm trong kế hoạch của nàng rồi.
- Vậy bắt đầu! – nàng bình thản nói một câu, cố nén từng trận lạnhđang không ngừng đánh úp lại trong người, đứng dậy từ trong lòng HiênViên Khanh Trần. Vẻ mặt tự tin, hiên ngang mà thong thả đi tới trước.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583195/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.