Phía dưới bụng truyền tới một trận căng cứng và nóng rực làm cho hắn nhíuchặt mày. Cố nén dục hỏa xuống, hắn vẫn không chịu rời khỏi đôi môi củanàng, giọng khàn khàn:- Mị Nô, ngươi có biết ngươi là tiểu yêu tinh giỏi chọc người lắm không hả?- Ta không có gọi ngươi trở về, ngươi có thể lập tức đi! – nàng suy yếu tựa vào trong lòng hắn, nghiêng đầu đi không nhìn hắn.- Nếu cô vương đi thì ngươi thật sự muốn vậy sao?- Người không chịu buông tay mới là ngươi ấy! – nàng nhắm mắt, thản nhiên nói. Ai không biết xấu hổ mà ôm lấy nàng chứ?!-Là ai cũng không muốn cô vương buông tay? – hắn nâng cằm nàng lên, máitóc dài mềm như tớ rơi vào lòng bàn tay hắn khiến nàng phải đối diện với hắn.-Chúng ta cùng buông, ngươi đi đi! – mặt Cảnh Dạ Lan nóng bừng lên, vìcái hôn khi nãy mà tay nàng vẫn nắm chặt lấy góc áo hắn, không chịubuông ra. May là vì nàng đang phát sốt bằng không với cái kiểu da thịtnhư ngọc của Hoa Mị Nô thì hắn đã nhìn thấy nàng đỏ mặt rồi.-Một, hai, ba! – nàng đếm rồi ngay lập tức buông áo hắn ra, đồng thờinhắm mắt chờ Hiên Viên Khanh Trần buông tay đặt nàng xuống giường.Nhưng mà…-Ngươi buông tay rồi! – hắn lại ôm nàng càng chặt, cúi đầu chăm chú nhìnvào mắt nàng. Lúc trước dưới cái mặt nạ quỷ bằng đồng kia là một cặp mắt yêu dị hàn băng ngàn năm không tan, nhưng hiện tại Cảnh Dạ Lan nhìnthấy hình ảnh của chính mình trong đó Một chút nhu tình phá tan hànbăng thoát ra bao vây nàng lại.-Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583160/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.