Nhớ ngày đó nàng cũng từng ngâm mình tới ngây ngốc trong trước giữa trờiđông giá rét mấy tiếng đồng hồ mà không có chuyện gì; còn hiện tại thìnàng phải ngồi trong một cái thùng nước bé tẹo ngâm mình chỉ vì muốn ngã bệnh!Hiên Viên Khanh Trần, nếu biết ta bị bệnh thì ngươi có trở về thăm ta haykhông? Trong lòng Cảnh Dạ Lan chợt nhảy ra cái suy nghĩ như vậy, đúng là hồ đồ rồi, sao lại có cái ý nghĩ quái dị, ngớ ngẩn thế chứ?-Khụ .. khụ .. khụ .. – cổ họng co rút đau đớn, nàng dùng sức thở hổn hển nhưng vẫn có thứ gì đó nghẹn cứng. Cảnh Dạ Lan, nếu ngươi gục ngã lúcnày, nếu thua cuộc thì ngay cả cái mạng nhỏ này cũng không thể giữ được, có phải vậy không? Nàng cười có chút tự giễu, chợt bên ngoài có tiếngbước chân quen thuộc vang lên.-Vương phi làm sao hả?! – Hiên Viên Khanh Trần vội vã đẩy cửa bước vàorồi hỏi dồn Tiểu Ngôn Ở vương phủ hắn nhận được tin báo là qua một đêmHoa Mị Nô sốt cao, cả người cứ mê mê tỉnh tỉnh. Hắn đã một mình cưỡi Mặc Câu cả đêm để trở lại Tuyết cốc.Nha đầu Tiểu Ngôn quỳ đó sớm đã khóc lóc nói không ra lời. Một người vốnmạnh khỏe mà chỉ qua một đêm liền bệnh thành như vậy, mà nàng là ngườihầu bên cạnh vương phi, hiện tại vương gia thịnh nộ thì có thể giết chết nàng mất!Hỏi không được gì, hắn vọt vào trong phòng nhìn Cảnh Dạ Lan.- Mị Nô! – hắn sốt sắng gọi, tay luống cuống kéo duy trướng ra.- Không được nhìn ta! – nàng thốt nên một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583159/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.