Trán Cảnh Dạ Lan đổ đầy mồ hôi, tứ chi run lẩy bẩy, ngón tay mảnh khảng vôlực túm chặt lấy tấm nệm chăn dưới người, mỗi một lần thở ra hít vàodường như là chuyện vô cùng khó khăn.Nàng cắn chặt môi buộc chính mình không được phát ra tiếng rên đau đớn. Tơmáu chảy ra từ khóe môi, hàm răng cắm phập vào khiến cho đôi môi trắngbệch. Thân thể đau đớn hành hạ, mỗi một giờ trôi qua cơn đau lại càngkịch liệt hơn, giống như bị kẻ ác xẻo đi từng miếng thịt, mỗi một tiếngthở dốc là liên quan tới sự sống chết…Tiểu Khả.. Tiểu Khả… Trong cơn mê loạn nàng không ngừng lặp đi lặp lại cáitên của Tiểu Khả, trong tay vẫn còn nắm chặt chiếc dây khóa mà ngàytrước nàng ấy tặng; mỗi một lần dùng sức nàng bóp chặt nó hằn vào lòngbàn tay khiến những ngón tay cũng trở nên trắng lạnh.Ngươi mong muốn ta và đứa nhỏ có thể bình an, sớm biết có ngày hôm nay thì ta tình nguyện nhường hết thảy chỉ cầu mong ngươi vô sự! Đau đớn từng đợtkéo tới, nàng cơ hồ cuộn tròn thân mình lại gắng gượng.- Vương phi! Vương phi! – bà đỡ gọi bên tai nàng.Nàng mở to mắt, nhìn chằm chằm bà ta, dùng hết khí lực toàn thân mới nói ra được vài chữ:- Đứa.. nhỏ.Cuối cùng Hiên Viên Khanh Trần cũng không bị ngăn trở mà xông thẳng vào,trước mắt là một màn khiến hắn ngấy ngốc cả người. Cả người Cảnh Dạ Lannhư là bị cái đinh đóng ghim lại trên giường, sắc mặt tái nhợt đáng sợtới cực điểm, máu thấm ướt chăn nệm dưới người nàng.- Vương gia, người nên… – đại phu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583136/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.