-Đồ vô dụng! – một tay Hiên Viên Khanh Trần đập mạnh xuống chén trà trênbàn, tiếng quát váng lên, vẻ mặt thì lạnh băng; sau đó hắn mới cao giọng phân phó. –Chuẩn bị ngựa, theo bổn vương tới Thính Phong cốc!Nhanh chóng giục ngựa giơ roi, hắn chạy đi như mũi tên rời khỏi cây cunghướng tới Thính Phong cốc. Hoa Mị Nô, rốt cuộc thì ngươi muốn ép côvương tới mức nào chứ? Bạc môi nhếch lên, trong đôi mắt yêu dị ánh lênthứ ánh sáng ám trầm, lạnh lùng vô cùng! Trong lòng Hiên Viên Khanh Trần quýnh lên, ra sức quất ngựa chạy về phía trước.Hoa Mị Nô, ngươi phải còn sống cho cô vương, nếu xảy ra bất cứ chuyện gìthì dù có tới địa ngục thì cô vương cũng đuổi theo bắt ngươi về!Tiếng sói tru không ngừng vang lên, một tiếng lại một tiếng quật vào tim hắn. Càng tới gần cốc cấm địa thì mùi máu tươi tràn ngập trong không khícàng thêm nồng đặc. Trên nền tuyết trắng lóa xuất hiện một mảng máu đọng lại, không cần nói cũng tưởng tượng được ở nơi này đã xảy ra chuyện thê thảm gì.Hiên Viên Khanh Trần chấn động, xoay người nhảy xuống ngựa, chân chạy nhanhqua thì phát hiện có bảy hay tám cái xác sói. Trên mỗi cái xác có vô số vết đao, những đường chém chi chít cắt qua lớp lông vào da thịt khiếnmáu tươi chảy ồ ra tràn lên nên tuyết và đọng lại thành đám đen sậm.Hắn giương mắt tìm kiếm thì thấy một thân ảnh kiều nhỏ đứng giữa trờituyết, trong tay là một thanh kiếm, thân hình bất động không nhúc nhích. Ngọn đuốc trong tay làm cho khuôn mặt tái nhợt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583135/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.