Nàng đưa xe ngựa chạy ngược lại, dừng tại một nơi cách không xa vương phủ.Nàng mang theo Tiểu Khà đi bộ tới chỗ đã được ước định trước với Tô VânPhong. Chỉ cần chờ khi trời sáng Tô Vân Phong sẽ rời khỏi vương phủ đếnchỗ này thì nàng có thể nhanh chóng đuổi kịp theo hắn.
Tô Tĩnh Uyển, ngươi nghĩ rằng ta sẽ thật sự tin tưởng ngươi sao? Nàng lắcđầu, nhìn chân trời từ từ sáng bừng, khóe miệng hiện lên một nụ cười. Có lẽ không bao lâu nữa trong Bắc An vương phủ sẽ xuất hiện một trận độngđất khủng khiếp nhưng mà nàng chẳng quan tâm đó là chuyện gì! Dựa ngườivào tường, giữ lấy Tiểu Khả, nàng cảm thấy mệt rã rời, gần đây nàng rấtdễ thấy mệt.
- A ~~~~ Hiên Viên Khanh Trần mơ màng tỉnh Iại, hình như tối hôm qua hẳnkhông có uống nhiều tới như vậy. Theo thói quen hắn sờ sang bên cạnh,chỉ một mảnh lạnh lẽo. Mở bừng đôi mắt, bên cạnh không còn Cảnh Dạ Lan.
Hoa Mị NÔ lại chạy đi đâu rồi!? Nàng chưa từng nhớ kỹ những lời hắn từngnói, không đúng, quả thực là không thèm nghe lời hẳn, không coi uynghiêm của hắn ra gì. Khẽ nhíu mày, Hiên Viên Khanh Trần thấp giọng gọi:
- Người đâu!
Vài tiếng hô vọng ra thì mới có tiếng bước chân vội vàng vang lên:
- Vương gia! - người tới là thị vệ của hắn.
- Sao gọi nửa ngày mới chịu đến? - hắn tức giận, càng bực hơn là không thấy Cảnh Dạ Lan tới theo sau.- Đi đâu rồi?!
Tỳ nữ của Vương phi tối hôm qua phân phó muốn thuộc hạ cách xa Ngọc Thầncung một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583100/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.