Từng chút từng chút gỡ cánh tay Hiên Viên Khanh Trần đang ôm lấy mình ra,Cảnh Dạ Lan quay đầu nhìn hẳn say ngủ, chậm rãi nắm chặt bàn tay. Lúcnày nếu để hắn bắt lại thì nàng tuyệt đối đoán được kết cục sẽ như thểnào.
Nhưng mà...
Hiên Viên Khanh Trần, ta nhất định phải chạy thoát khỏi sự trói buộc củangươi, Cảnh Dạ Lan ta sẽ không bao giờ là một tên nô lệ chịu nằm yêntrong tay cho ngươi chơi đùa!
Nghĩ tới đây, nàng dứt khoát xoay người rời đi. Ngoài cửa, gió bấc gào thét, những bong tuyết bay theo gió đáp xuống mặt nàng, lập tức tan biến,lạnh lẽo một mảnh khiến cho dây thần kinh của nàng rung lên.
- Tiều Khả, chúng ta đi! - kéo tay Tiếu Khả bên cạnh, các nàng bước vàotrong trời tuyết. Mặc kệ sau này hay phía trước ra sao, nàng đều muốn tự mình bước đi và đối mặt, không còn đường lui nữa rồi.
Quỷ Túc, anh để cho em được sống lại, tuy rằng trải qua nhiều đau khổ nhưng em đã sống sót, mang theo cuộc đời của anh sống thật tốt tại một thểgiới thời không này. Trong gió tuyết, nàng ngẩng mặt nhìn phía trước,tận đáy lòng âm thầm thề. Hoàn hảo là mấy thị vệ đã bị Tô Tĩnh Uyển hạdược gây mê nên các nàng thuận lợi rời khỏi Ngọc Thần cung.
XXX XXX
Tô Tĩnh Uyển sắp xếp một cỗ xe ngựa nhỏ dừng một chỗ cách cửa sau vươngphủ không xa lắm. Nàng ta ngồi ờ trong xe, nhìn thấy Cảnh Dạ Lan cùngTiều Khả đi tới thì cười quyến rũ:
- Tỷ tý thật đúng giờ!
- Tĩnh Uyển ngươi đã tận tâm hết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583099/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.