Trong Ngọc Thần Cung, Chỗ Cảnh Dạ Lan ở chìm vào im ắng. Sẳc trời dần Chìmvào ảm đạm, trong phòng khơi đèn, mới liếc mắt nhìn thoáng qua một cáiđã khiển cho long Hiên Viên Khanh Trần sinh ra một tia ấm áp.
Thật lâu, thật lâu rồi hắn không có cảm giác như thể này.
Hắn hơi nhíu mày, Tiểu Khả Vội vàng nói:
- Hôm nay Vương phi mệt nên vẫn chưa có tinh thần, đề nô tỳ đi mời người tới. – nói xong, Tiểu Khả định đi vào phòng trong.
- Không cần, ngươi lui ra đi. - Hiên Viên Khanh Trần nói rồi lập tức bước nhẹ vào
trong. Trên giường không có người, xoay người lại thì hắn nhìn thấy Cảnh Dạ Lan
đang ôm chân cuộn mình ngồi trên chiếc ghế cạnh cửa sổ, ánh mắt nhìn bênngoài tới thất thần. Gió đêm lay lắt thổi làm phân tán mái tóc dài củanàng, vài lọn mơn trớn hai gò má nàng càng làm nổi bật sắc mặt tái nhợt.
- Gió lớn, đừng ngồi nữa. – hắn đi lên đóng cửa lại.
Nghe tiếng hắn, thân mình Cảnh Dạ Lan khẽ nao nao rồi lại ngồi yên không động đậy.
- Gọi Cô Vương tới ăn cơm sao ngươi lại ngồi ở đây. Như thể này gọi làchiêu đãi sao?-nàng chỉ mặc một xiêm y mỏng manh khiến Hiên Viên KhanhTrần không tự chủ được mà ngữ điệu nhu hòa đi rất nhiều. - Thời tiết vào lạnh, ngươi đừng đề mình bị đông lạnh chứ.
- Ừm, ta biết! - nghe hắn nói, Cảnh Dạ Lan trả lời, đứng lên. Khi đi quangười Hiên Viên Khanh Trần, nàng thì thầm một câu. – Cám ơn!
Hiên Viên Khanh Trần sửng sốt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583096/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.