Sợi xích này dường như được chế ra từ một loại sắt đặc biệt nguyên chất, cầm trong tay thì rất nhẹ, những mắt xích cực kỳ nhỏ nếu không chủ ý thì rất khó để phát hiện ra.
Nàng cũng xem qua không Ít thứ mới lạ hơn nhưng lại nhìn không ra được chất liệu của vật này. Cổ đại vốn có rất nhiều thứ kỳ quái, lúc này biết được đúng là mở rộng tầm mắt, không phải muốn bắt chước làm theo là được.
– Tiều Khả, giúp ta tìm một cái giũa hoặc là một thanh sắt nào đó cũng được. – nàng vẽ vẽ một mô hình minh họa trên giấy hoa, dặn dò Tiểu Khả tỉ mỉ.
Cuối cùng, món đồ dựa theo suy nghĩ của nàng cũng được đưa đển nhưng không biết chúng rốt cuộc có giá trị gì không nữa. Nàng và Tiếu Khả ngồi tìm nửa ngày song không thể nào dò ra được một khe hở trên chiếc xích, Thanh Sắt thiếu chút nữa là gãy gập trong mắt khóa, nháy mắt thất bại.
Cảnh Dạ Lan bưc bội, vùng vằng giật giật sợi xích, lực mạnh quá lại khiến tay đau
nhưng vẫn chẳng đả động được tí nào. Sợi xích này hình như được chế tạo ra dành
riêng cho nàng, ổ khóa thật hoàn hảo, kiêncố.
– Tiều thư, vật này cần chìa khóa mới được.
Tiểu Khả lau đi vết máu ứa ra từ cổ chân đau nhói của nàng. – Đợi vương gia trở về,
người nói chuyện với Vương gia, có lẽ ngài ấy sẽ giao chìa khóa thì sao?
Hiên Viên Khanh Trần không ở trong Vương phủ ư? Ảnh mắt Cảnh Dạ Lan ảm đạm xuống, hắn đã sớm tính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583079/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.