Chương 32: Nhốt
Ngoài cửa sổ, ánh mặttrời ấm áp chiếu rọi vào trước điện Mộ Nguyệt cung, bên trong điện vẫntràn ngập ánh nến như trước làm mất đi vẻ đẹp tươi sáng tự nhiên củanhững bông hoa hải đường. Cửa sổ bị gió nhẹ nhàng lay động tựa như vệtmáu khô khốc đỏ sậm khiến người ta hít thở không thông.
Cánh tay hồng nõn như cánh hoa sen của Tĩnh Uyễn vươn ra từ trong duy trướng, song màu hồng đó trông hết sức tái nhợt.
- Quận chúa, mời người dùng bữa. – cung nữ hầu hạ bên ngoài nhẹ nhàng lên tiếng gọi nàng, không dám đi lên.
Một tiếng nói dịu nhẹ truyền ra từ duy trướng:
- Thanh nhi thế nào rồi? – thị nữ củanàng chẳng được tích sự gì, không những không lên mặt được mà còn bị Hoa Mị Nô đá cho một cước gãy xương đùi. Nhưng thật ra nàng cũng không ngờtới, nữ nhân này không thể xem thường được. Tĩnh Uyển hừ lạnh một tiếng.
- Đại phu nói thân thể Thanh nhi đều tốt, chỉ là, chỉ là…. – nghe tiếng cười lạnh của nàng mà thân mình thị nữbên cạnh phát run. Chủ tử của các nàng trước giờ chưa từng chịu thuathiệt, đau đớn cái gì, còn không biết sẽ làm thế nào để trách phạt hạnhân các nàng đâu.
- Chỉ là cái gì? – Tĩnh Uyển nhấc màn che lên, uất giận nhìn chằm chằm tì nữ.
- Xương đùi bị gãy chỉ còn lành lặn chừng nửa tấc, sau này e là không đi lại được nữa. – giọng nói càng ngày càng nhỏ.
Phế? Thật đáng tiếc, dù sao đó cũng là một tên nô tài thân tín, trung thành.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583078/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.