"Đúng đúng đúng, phải kiểm tra từ đầu đến chân."
Đường Cảnh Lâm nhiệt liệt đồng ý. Khi mới nhận được điện thoại của cảnh sát, nói Niệm Niệm nhà ông ấy bị bắt cóc, ông ấy sững cả người, vẫn là con trai lớn điềm tĩnh chút, hỏi cảnh sát rõ ràng tình huống của Niệm Niệm.
Cảnh sát nói Niệm Niệm không bị thương, nhưng ông ấy không yên lòng, có vài tổn thương ngầm dùng mắt thường nhìn không ra, hơn nữa người bị thương cũng không phải người thân của cảnh sát, bọn họ chắc chắn sẽ không để ý.
"Bác sĩ đã kiểm tra qua, con không sao hết."
Đường Niệm Niệm quơ cánh tay mấy lần, lại nhảy mấy lần, thế này mới khiến bọn họ an tâm.
"Cái chỗ c.h.ế.t tiệt này không thể ở thêm một ngày nào nữa, chờ chính sách nới lỏng, chúng ta về thành phố Thượng Hải ở."
Mục Anh Liên đã hạ quyết tâm, bà ấy vốn dĩ không thích ở nơi đất khách quê người, ra nước ngoài càng không khả năng, bà ấy vẫn muốn về thành phố Thượng Hải, ăn một vài món ăn quê nhà, nghe Việt kịch[1], đ.á.n.h mạt chược, cuộc sống đừng quá thoải mái.
[1]Một loại ca kịch phổ biến ở vùng Chiết Giang, Trung Quốc
Đường Niệm Niệm tuyệt đối ủng hộ người nhà về thành phố Thượng Hải ở, qua ba mươi năm tiếp theo, có rất nhiều người Hồng Kông sẽ dời chỗ ở đến thành phố Thượng Hải ở.
Đường Niệm Niệm không bị thương, sau khi tại bệnh viện kiểm tra xong thì về nhà, vợ chồng Bảo Liên Sinh cố ý tới cảm ơn, còn tỏ ý sẽ tổ chức tiệc chiêu đãi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-mat-the-xuyen-den-thap-nien-70-ac-nu-nguoc-tra-lam-giau/5031355/chuong-866.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.