“Tôi nhất thời hồ đồ… Tôi sai rồi… Làm ơn cho tôi một cơ hội…”
Hà Quốc Khánh quỳ rạp xuống đất, dập đầu đến mức kính văng ra, trán bật m.á.u mà vẫn không thấy đau. Lúc này anh ta chỉ có một suy nghĩ: đừng để bị đưa đi nông trường.
Giờ phút này anh ta hối hận thấu tim. Không nên động vào Đường Niệm Niệm, càng không nên nghĩ rằng người Đường Thôn hiền lành dễ tính. Chính cái ảo giác ấy mới khiến anh ta dám trèo lên đầu người ta.
“Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.”
Đường Niệm Niệm nói rành rọt, giọng rõ như gõ vào trống.
“Bác ba thử nghĩ xem, tiểu quỷ t.ử có bỏ được tính bắt người không? Không đời nào. Cho nên đừng tin lời tên trộm đang sợ c.h.ế.t này. Anh ta chỉ muốn thoát cải tạo thôi.”
Câu nói của cô lập tức khiến mọi người nhớ tới chuyện năm xưa. Một loạt người trong thôn từng bị tiểu quỷ t.ử bắt đi làm lao công, chỉ có một người trốn về được—ông nội bốn của cô, cha ruột của đại đội trưởng—nhưng trốn về cũng thành người thọt cả đời. Nỗi hận ấy ăn sâu đến tận xương.
“Con bé Niệm nói đúng! Loại này bản chất xấu xa, tuyệt đối không thể tha!”
Ông nội tư chống gậy đi ra, trừng mắt như muốn đập người.
“Tiểu Tam, đưa tên trộm này đi!”
Đại đội trưởng không dám chần chừ, lập tức bảo người kéo Hà Quốc Khánh đi. Ông nội tư còn nói thêm: sau khi gọi điện cho công xã, chờ điều tra rõ, chắc chắn sẽ đưa anh ta tới nông trường.
Ở thời này, phạm sai lầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-mat-the-xuyen-den-thap-nien-70-ac-nu-nguoc-tra-lam-giau/5030502/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.