“Tà nhi?! Sao con lại ở chỗ này, không phải con hẳn là đang ngủ cùng Trữ nhi trong phòng sao?!” Huyền Tư Dịch vẻ mặt kinh ngạc chạy qua, ngồi xổm trước mặt Băng Tà nắm lấy đôi vai nhỏ đang không ngừng run rẩy kia của hắn.
“Huyền dượng!!” Băng Tà ngẩng đầu, sau khi nhìn thấy người đến là Huyền Tư Dịch liền kinh hỉ hô. Khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt, bộ áo màu trắng đều dính đầy bùn. “Là Tiểu Trữ kêu ngài tới tìm con sao? Con và Tiểu Trữ vừa lạc nhau...”
“Con nói bị lạc mất Trữ nhi?! Con cùng Trữ nhi không ngủ chạy tới đây làm gì!” Huyền Tư Dịch hoảng sợ hỏi, Băng Tà nghe xong trên mặt lập tức tràn ngập sợ hãi.
“Không phải Tiểu Trữ kêu ngài tới tìm con sao?! Con cùng Tiểu Trữ đều ngủ không được, bèn rủ nhau vào rừng cây trốn tìm. Con và Tiểu Trữ chơi đoán số, kết quả đệ ấy thua phải làm quỷ tới bắt con. Nhưng con chờ đã lâu vẫn không thấy Tiểu Trữ xuất hiện...” Miệng hắn run rẩy nói: “Con cảm thấy kỳ quái nên bắt đầu gọi đệ ấy, nhưng chẳng thấy đệ ấy đâu cả, rồi mới, con vấp phải rễ cây bị ngã trẹo chân...”
Nói xong liền chỉ chỉ chân phải thoạt nhìn có chút sưng của hắn, Huyền Tư Dịch nghe xong mặt đều biến xanh.
Hắn lập tức một tay ôm lấy Băng Tà, đứng lên định quay về phủ.
Nhưng rồi, hắn cảm thấy ngực mình bị một vật thể lạnh như băng xỏ xuyên qua.
Huyền Tư Dịch kinh ngạc cúi đầu thấy Băng Tà được hắn bế đang mỉm cười nhìn hắn, trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-le/61062/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.