“Tử Lê, ta gọi Quản Tử Lê... Mộc Tân Tử, Lợi Mộc Lê” Y nhìn thật sâu vào mắt Băng Khôi, nhẹ nhàng nói.
“Tử Lê... Một cái tên rất hay.” Băng Khôi nở nụ cười, rồi mới đem chiếc chăn da hồ kia đắp lên người hắn cùng Tử Lê, mở miệng nói: “Tử Lê, ngươi hãy nghe cho kỹ, từ hôm nay trở đi, ngươi chính là người của Băng Khôi ta... Cho nên, từ hôm nay trở đi, ngươi sẽ ngủ cùng ta, bắt đầu hầu hạ ta trong tất cả sinh hoạt hàng ngày cho đến khi chúng ta tới Băng Luyện mới thôi.”
“Tại sao... muốn cứu ta, rồi đối với ta... tốt như vậy?” Lúc được hắn ôm chặt vào ngực, Tử Lê hỏi, hương vị như nước trong veo kia cùng tiếng tim đập hữu lực ổn định vờn quanh y, khiến y thực an tâm mà nhắm mắt lại.
“Chính ta cũng không biết... Chỉ là trong nháy mắt lơ đãng chứng kiến ngươi ngất đi, lòng đột nhiên thắt lại... Rồi không thể tự chủ mà thúc ngựa tới đòi ngươi từ tay tên tiểu binh kia...” Băng Khôi rúc đầu vào tóc Tử Lê, hai mắt nhắm nghiền. “Ta thích... mùi hoa lê nhàn nhạt trên người ngươi.”
Tử Lê nghe xong, lệ lại lặng lẽ rơi xuống.
Thanh âm chính là tương tự như thế, lời nói ra cũng là tương tự như thế....
Y vùi đầu vào trong ngực Băng Khôi nhẹ nhàng nghe tim hắn đập cùng cảm thụ nhiệt độ cơ thể của hắn. Rất giống... Trừ bỏ hương vị riêng biệt, tim đập, nhiệt độ cơ thể lẫn cảm giác được hắn ôm vào lòng... Đều là tương tự như thế! Khiến y có một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-le/61052/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.