“Từ ngày em đi.”
Khương Vệ không nôn được nữa, mắt trợn trừng nghĩ: không phải ta hiểu sai ý chứ?
Hàn Dục phả hơi vào mặt cậu nói: “Từ ngày em rời đi, tôi hình như chưa đánh qua.”
Cái này khỏi phải giả bộ, Khương Vệ cúi đầu đột nhiên nôn khan! Mình rời khỏi Phụng Thiên cũng đến nửa tháng đi? Mịa nó định chế tạo vũ khí sinh học à? Cho dù không khiết phích cũng chịu không nổi cái này đâu!
Nhìn Khương Vệ còn muốn phun ra nước chua, tâm tình Hàn Dục dường như biến tốt rất nhiều, còn lấy một chai nước khoáng từ thùng đồ uống ra, sau khi đổ nửa chai vào súc miệng, liền hảo tâm đưa cho Khương Vệ.
“Xông chết cho em đáng đời!” Chốc lát cơn giận đã tiêu tan, giọng điệu Hàn Dục khôi phục lại thành giữa người yêu thân mật liếc mắt đưa tình. Dường như toàn bộ hiểu lầm đều đã tan thành mây khói.
“Em vô thanh vô tức rời đi, làm hại tôi tìm em khắp nơi khắp chốn. Có người nói thấy em xuất hiện ở trạm vận chuyển hành khách đường dài, kết quả ngày hôm sau trên đường cao tốc Bắc Kinh-Thẩm Dương xảy ra tai nạn xe cộ liên hoàn. Có một xe khách đường dài bị đụng phải văng đi mất, vì vậy tôi liền chạy tới bệnh viện, lần lượt kiểm tra người bị thương, nhìn hết người bị thương lại đi đến nhà xác… Đệt! Mịa nó tìm em muốn chết luôn!”
Nói xong lại nhéo mặt Khương Vệ thật mạnh.
Cha mẹ Hàn Dục chết vì tai nạn ô tô, nghe đâu khi đó hình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-lang-nuoi-soi/1936128/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.