Bởi vì đã từng đến nhà Lộ Mã Lực, Khương Vệ dựa vào trí nhớ chạy xe đến con hẻm kia. Căn nhà nhỏ kiểu cổ vẫn như cũ, rất tĩnh lặng.
Lúc tắt động cơ cũng không có người ra mở cửa, chả biết người giúp việc nhà họ Lộ chạy đi đâu mất tiêu. Khương Vệ dìu người đầy mùi rượu là Lộ Mã Lực tới cửa, liều mạng ấn chuông cửa.
Hồi lâu không thấy ai ra mở cửa, bên này Lộ Mã Lực loạng choạng lấy chìa khoá ra, tra chìa vào ổ, nhưng thế nào cũng không đút chìa vào được. Khương Vệ bị gã ép tới nửa người tê dại, đành phải đoạt lấy chìa khoá trong tay gã để mở cửa.
Chờ khi phía sau truyền đến tiếng cửa đóng “sầm” lại, Khương Vệ theo phản xạ quay đầu nhìn. Lúc quay người, liền phát hiện vị vẫn dán trên lưng mình kia đang đứng thẳng, hai mắt toả sáng.
Khương Vệ theo phản xạ lùi về phía sau trốn, người lập tức dán lên cánh cửa: “Ngươi tỉnh rượu rồi… Vậy ta đi.”
Lộ Mã Lực kia chịu buông tha cho con dê béo đã đến miệng ư? Áp dê con lên ván cửa, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Khương Vệ, cậu hơi quá đáng đấy, bởi vì cậu, tôi mất ngủ mấy đêm liền, hôm nay có phải cậu nên giúp tôi chữa bệnh triệt để không nhỉ?”
Khương Vệ tức đến mức liều mạng đẩy Lộ Mã Lực nói: “Ta… ta còn bởi vì ngươi mà mấy ngày liền gặp ác mộng đấy!”
“Được rồi, vậy càng tốt, chúng ta cùng nhau chữa bệnh đi!” Nói xong, miệng Lộ Mã Lực liền dán lên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-lang-nuoi-soi/1936121/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.