Tốc độ của Cố Ưu Mặc cực nhanh, những sĩ tốt gác trên tường thành kia căn bản không có cách nào phát hiện ra.
Sau đó Cố Ưu Mặc thầm lặng dựa vào tường thành, vận chuyển huyền khí trong cơ thể chậm rãi bay lên không trung.
Khi đã sắp lên được tới tường thành, ông ấy lại nghe được một vài tiếng nghị luận của sĩ tốt Bắc Việt.
“Mẹ nó, cũng không biết đám Huyết Xích Quân này rốt cuộc nghĩ gì trong đầu, đánh không đánh, sáng nào cũng tới đây lắc lư một hồi liền chạy mất”, một sĩ tốt Bắc Việt vừa tuần tra vừa nhẹ giọng mắng.
"Nghe đồn Huyết Xích Quân của Thiên Phong quốc oai phong thế nào, còn có Cố gia gì đó, ta thấy cũng chỉ là phóng đại một đám ngu xuẩn đánh cũng không dám đánh mà thôi”, lại có kẻ khác chế giễu theo.
"Được rồi, đều bớt nói vài câu đi, cẩn thận Huyết Xích Quân tập kích đêm”.
"Sao có thể? Đã bảy tám ngày trôi qua rồi, cũng không thấy quân địch có động tĩnh gì, xem ra trước đó chúng ta đều đã căng thẳng và lo âu vô ích rồi".
Những lời thảo luận thì thầm của sĩ tốt Bắc Việt đều lọt vào tai Cố Ưu Mặc, người đang dán sát bên ngoài tường thành.
Cố Ưu Mặc chậm chạp leo lên trên tường, hơi ngước mắt nhìn xuyên qua khe hở vào tình hình bên trên tường thành.
Sau đó ông ấy lướt đi như một cơn gió thoảng, thừa dịp binh lính Bắc Việt đang buông lỏng tán gẫu, nhanh chóng vượt qua lọt vào bên trong tường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-la-kiem-than/2644112/chuong-223.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.