Dịch giả: Hàn Lăng
Biên: argetlam7420
Mạc Vấn đuổi theo khí tức của lão Ngũ đến phía tây núi. Lúc này lão Ngũ đã đạp ngã nữ tử kia xuống đất. Nàng ta vô lực phản kháng, luôn mồm cầu xin tha thứ. Đạo cô áo lam bị trói ở thân cây gần đó, xung quanh rải rác lông vũ màu vàng.
“Câm miệng, quá muộn rồi, bây giờ ngươi nói gì cũng vô dụng.” Lão Ngũ đánh nữ tử kia một quyền. Đạo cô đau quá liền hiện nguyên hình bồ nông. Lão Ngũ tiện tay dứt luôn 1 mảng lông vũ trên người nàng ta. Bồ nông thét lên 1 tiếng rồi biến trở lại nhân hình. Nó mở miệng cầu xin:
“Anh hùng, ta chỉ là một nữ tử nhu nhược. Sao ngươi lại đối xử với ta như thế?” Đạo cô mặt mũi thâm tím van vỉ nói.
“Ta không phải anh hùng, ta là dê xồm.”
Lão Ngũ vừa nói vừa đánh thêm 1 quyền. Khuôn mặt Đạo cô lúc này bầm tím lại máu mũi giàn giụa. Nàng ta kêu gào thê lương thảm thiết nhưng không dám hiện nguyên hình. Nàng ta biết rõ một khi hiện hình thì sẽ lại bị giật lông tiếp. Vì thế nàng ta chỉ cầu xin: “Anh hùng, ta biết sai rồi. Ngươi thả sư muội ta đi trước đi. Mọi sai lầm do ta gánh chịu hết.”
Lão Ngũ nghe thế tạm thời dừng tay. Gã quay đầu nhìn đạo cô áo lam đang bị trói dưới tán cây. Đạo cô này còn nhỏ tuổi. Nàng ta nhìn thấy nữ tử áo vàng bị đánh đến không ra hình dạng thì sợ đến run rẩy, mắt cũng nhắm tịt lại.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-duong/2179165/chuong-512.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.