Dịch giả: Không Phải Là Tình Yêu
Lúc này, hắn hết sức bình tĩnh, không hề có chút tức giận nào. Trong đầu hắn chỉ hiện lên một ý nghĩ, nhất định phải tẩn cho lão già trọc mặt mày hiền từ không bò xuống được khỏi giường. Cơn tức của hắn không kìm nén được nữa, còn kiềm chế thì sẽ nghẹn chết mất.
Hòa thượng Quảng Phổ thấy hắn vụt xuống nhưng lại không hề tránh né, ngược lại ánh mắt lại tỏ ra vui mừng. Đúng vậy, chỉ cần Mạc Vấn, ra tay đánh người, hắn sẽ phải nhận lấy tội danh thiên cổ.
Hòa thượng Quảng Phổ quả nhiên liệu việc như thần, có điều lão đã đoán sai một điểm. Lúc Mạc Vấn bước lên đài, lão đã để ý đến cây gậy gỗ trong tay hắn, cho rằng cây gậy này không thể chứa được bao nhiêu linh khí, một khi đánh trúng lão sẽ lập tức gãy rời. Có điều lão đã nhầm, cây gậy trong tay Mạc Vấn không gãy còn đầu lão thì đau như bị sét đánh.
Mạc Vấn thấy lão ta tỏ ra đau đớn, biết hiếu bổng trong tay mình đã có tác dụng bèn xoay tay nện thêm một gậy, “Ta nói không lại ông nhưng có thể đánh thắng ông.”
Tuy hòa thượng Quảng Phổ đã vượt qua Thiên kiếp nhưng dính hai gậy vẫn đau đến méo mặt. Nếu đã ra tay tất Mạc Vấn cũng chẳng e ngại gì cả, gậy này nối tiếp gậy kia. Khi đánh đến gậy thứ bảy thì rốt cục lão hòa thượng kia cũng không chịu nổi, nhảy lên tránh né.
Lúc này Hoàng thượng mới phục hồi tinh thần, lập tức hạ lệnh, thái giám bên cạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-duong/18761/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.