*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Trung Lưu, thế nào? Vô Thương sao đến giờ còn chưa tỉnh a?” Lận Thương Lan hấp tấp từ ngoài cửa chạy vào.
Lúc này Cảnh Trung Lưu đứng ở phía trước cửa sổ, nhìn bút lông từng dùng qua ở trên bàn, cũng không quay đầu lại nói, “Gấp cái gì, còn chưa quá trưa, chờ một chút…….” Sau đó tay vê đóa hoa đào không đúng mùa trên bàn, trong mắt hiện lên mạt suy nghĩ sâu xa.
“Nga.” Lận Thương Lan đi lại gần Thích Vô Thương đang mê man, muốn nhìn một chút bộ dáng hắn hiện tại là gì. Nhưng mà còn chưa đi lại gần, liền phát hiện ở dưới chân có vật cứng, lập tức phát ra một tiếng ‘Di”.
“Sao vậy?” Cảnh Trung Lưu quay đầu, nghi vấn hỏi.
“Không….. Không có gì……..” Lận Thương Lan vội vàng đưa tay ra sau lưng, hai tay gắt gao cầm chặt vật hắn vừa mới sét đánh không kịp bưng tai nhặt lấy, phát hiện vật ở trong tay hắn một mảnh ôn nhuận, bóng loáng.
Cảnh Trung Lưu nhíu mày nhìn hắn một cái, không hỏi lại, quay đầu đi, “Cẩn thận chút, không cần luôn nóng nảy chíp bông như vậy.”
“Biết.” Lận Thương Lan vội đáp, “Nếu Vô Thương không tỉnh, ta nên ra ngoài trước, tu luyện hôm nay còn chưa xong a!”
“Đi thôi……” Cảnh Trung Lưu như cũ không có quay đầu lại đáp.
Sau đó Lận Thương Lan giống như khi đến hấp tấp chạy ra ngoài, đợi đến một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-chan-nu-phu-dao-hoa-kiep/2106861/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.