Edit: Dưa nụ
Không một ai biết rốt cuộc An Dạ và Bạch Hành đã trải qua những chuyện gì vì họ không tiết lộ cho bất cứ ai.
Chỉ là người nào tinh ý sẽ thấy giữa hai anh chị này là có một chân, hơn nữa còn trắng trợn ở cùng nhau.
Đêm đó, Bạch Hành làm bữa tiệc "dọn nhà", mời Bạch Nam, Tiểu Chu và Mũ Lưỡi Trai, ông chú đầu hói thì có tiết dạy, buổi tối không thể uống rượu nên làm biếng tới.
Tiểu Chu vừa bước vào cửa đã gào lên: "Hai người được lắm nha, có phải đã lén đi hưởng tuần trăng mật không? Tiểu An còn để cho chính mình bị thương, cô nói xem, sao lại không cẩn thận vậy, làm cho anh Bạch nhà chúng tôi đau lòng...."
An Dạ liếc trắng mắt, bảo: "Bớt nhiều chuyện đi."
"Được rồi, tôi nói chính sự này, sao cô lại thế này, sao lại để eo bị thương? Nhìn vết thương thì thấy như do súng gây ra, hay là các người đã đi Châu Phi đoạt kim cương, thành đại gia rồi?"
"Anh nói chuyện thế này mà là chính sự?" An Dạ không hiểu tại sao Tiểu Chu cứ mãi không đổi được thói quen nói chuyện tào lao này, cô chỉ có thể nhét chai bia vào lòng anh ta rồi đuổi ra ngoài.
"Ra ngoài đó phụ một tay đi."
Tiểu Chu đi rồi, thế giới lại thanh tĩnh.
Bạch Hành rửa sạch xương sườn rồi bỏ vào nồi, cho thêm chút gừng băm nhuyễn và vài tép tỏi, đổ thêm dấm vào để khử mùi tanh, sau đó xoay qua trò chuyện cùng An Dạ.
Hình như nghĩ tới điều gì đó, anh hỏi:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-bat-ngu-ban-bien-tap-dem-khuya/581176/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.