Edit: Phi Phi
Beta: Dưa nụ
Lúc Bạch Hành đang rất căng thẳng thì cánh tay sẽ hơi co lại, cong lên một nửa giấu ở phía sau. Phần ngực của anh cũng cố gắng ngửa ra sau, tránh tiếp xúc da thịt với người khác.
Thậm chí dù vẻ mặt anh nghiêm túc nhưng An Dạ cũng có thể biết được anh đang nghĩ gì.
Cô quá hiểu rõ người đàn ông này, tiếp xúc lâu như vậy, An Dạ nhắm mắt lại cũng có thể hiểu mọi ngôn ngữ tay chân nhỏ nhặt của Bạch Hành đại biểu cho điều gì.
Như là bây giờ, Bạch Hành lùi lại một bước nhưng cánh tay của anh lại không rút ra, điều này có nghĩa là anh vẫn đang do dự nhưng lại không phản cảm.
"Anh sợ sao?" An Dạ cười một tiếng, hỏi Bạch Hành.
Bạch Hành không nói, có lẽ là không biết nên mở miệng như thế nào.
An Dạ lại tới gần anh một chút, mặt kề sát vào lồng ngực ấm áp của anh, cách một tầng vải mỏng cảm nhận được cả người anh tràn ngập hương thơm cỏ cây và hương hoa nhài thoang thoảng.
Trong lòng An Dạ run lên, cô đột nhiên nghĩ đến nơi phát ra mùi hương này.
Cô yêu thích hương hoa nhài nên đa số sữa tắm là dùng hương này.
Lúc trước, An Dạ ngửi được hương nhài trên người Bạch Hành, cho là anh thầm mến mình, ngay cả sữa tắm cũng phải cùng loại.
Mà khi đó, hai người đã biết nhau lâu rồi.
Nhưng lần này thì tại sao?
Bạch Hành có lẽ chưa bao giờ gặp cô, ngoại trừ khi còn bé, nhưng tại sao lần đầu tiên gặp nhau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-bat-ngu-ban-bien-tap-dem-khuya/581175/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.