Dù thế nào thì An Dạ cũng chưa từng nghĩ rằng mọi chuyện sẽ đi theo hướng này. Rõ ràng cô đã trải qua trăm ngàn cay đắng mới tìm được Bạch Hành nhưng giờ vẫn không thể giúp anh bình an trở về.
Cảm giác này giống như có được búp bê sứ mà mình hằng mong ước, lại không ngờ trên người búp bê có thêm một vết trầy.
Phải tìm về đôi mắt, cô phải tìm về đôi mắt cho anh.
An Dạ không thể để Bạch Hành trở về như thế này, tuyệt đối không được.
Bạch Hành nói: ""Nơi này hẳn là có tàu hỏa trở về, chúng ta đợi một chút xem.""
"Cứ thế này mà trở về ư?" An Dạ hỏi.
"Vầy cũng khá tốt." Bạch Hành lại chẳng có gì không ổn, anh vẫn bày ra nụ cười nhạt đầy bình tĩnh giống như tất cả sương mù đã tan đi, hết thảy đều trở về quỹ đạo ban đầu.
An Dạ bướng bỉnh nói: "Em không đồng ý, không thể cứ trở về như vậy. Đôi mắt của anh....""
Cô không muốn làm tổn thương trái tim Bạch Hành, muốn nói rồi lại thôi.
Nội tâm An Dạ đang tranh đấu lẫn nhau, thật ra thì cô cũng biết Bạch Hành đang lo lắng điều gì.
Bạch Hành không muốn để cho cô lại mạo hiểm, anh đã chứng kiến tất cả mọi chuyện trước đây, anh bất đắc dĩ, bàng hoàng, thậm chí là đau lòng, cũng giống như tình cảm của cô đối với anh. Lần trước gặp Slender cũng thế, vì không muốn cô bị cảm giác đói khát dày vò mà anh có thể cắt thịt mình ra đút cho cô.
Bạch Hành chính là một người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-bat-ngu-ban-bien-tap-dem-khuya/581164/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.