Edit: Phi Phi
Beta: Dưa nụ
Nguồn ảnh: Pinterest
Họ đi bộ dọc theo con đường mòn uốn lượn không biết đã bao lâu, các hang động trên đầu lúc cao lúc thấp, đầu người chen lấn, khó khăn lắm mới đi qua được.
Tiểu Di và An Dạ còn dễ, Bạch Nam thì hầu như phải quỳ xuống mới đi được.
Anh khịt mũi chế nhạo: "Là Võ Đại Lang xây con đường này sao?"
"Nhất định là để ngăn chặn những kẻ xấu như anh."
"Tôi không nhỏ chút nào đâu nha, không tin thì cô kiểm tra thử xem?(*)" Hầu như Bạch Nam đã tìm được cách khiến Tiểu Di nghẹn họng, đánh nhau thì đánh không lại, miệng có độc cũng không độc chết được cô, thế thì chọc ghẹo cô vậy, cô sợ cái gì anh sẽ chọc cái đó, dù sao cái mỏ của anh cũng lợi hại lắm.
(*)Chỗ này tác giả chơi chữ, bên trên Tiểu Di nói là "phòng ngừa những kẻ xấu (tiểu nhân) như anh." Bên dưới Bạch Nam chọc ghẹo, bảo rằng anh "không nhỏ (tiểu = nhỏ, bé)"
Tiểu Di trợn trắng mắt lên nhìn anh, vốn cũng chẳng có tiếng nói chung cùng người này mà.
Tầm nhìn ở đây cực thấp, ngay cả có đèn pha loại nhỏ cũng không cách nào nhìn rõ được. Con đường hẹp này vừa sâu vừa dài, tràn ngập hơi nước và mùi mục nát, ngoài ra còn có mùi hôi thối của đầm lầy.
"Xẹt xẹt xẹt."
Đèn pha của Tiểu Di chập chờn, xem ra là báo sắp hết điện, chỉ sợ sẽ không duy trì được lâu.
Họ phải đi nhanh lên mới được, phải đi sâu hơn để xem liệu có thể tìm thấy gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-bat-ngu-ban-bien-tap-dem-khuya/581163/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.