*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tác giả: Thảo Đăng Đại Nhân
Editor: Dưa nụ
Nguồn ảnh: Pinterest
Qua hôm sau, An Dạ và Bạch Hành cùng nhau về quê cô.
Sau khi cha mẹ An Dạ sinh cô ra thì lần lượt qua đời, cô ở với bà nội. Sau đó, bà nội mất, do chưa đủ 18 tuổi nên cô ở với bác một năm, một năm sau thì dọn ra ngoài, đi làm công kiếm sống và viết tiểu thuyết.
Căn nhà cũ kia hiện giờ chắc đã hoang phế, bác trai và con gái của bác ấy đã dọn đi nơi khác, không có ai ở lại trông nom căn nhà.
An Dạ mở cánh cửa cũ kỹ ra, bên trong nhà đã tích một lớp bụi thật dày.
Cô không dám đi vào, chỉ vòng xung quanh nhà mở cửa sổ ra, chờ sau khi thông gió rồi thì mới cùng Bạch Hành dọn dẹp mọi thứ.
Hai người tốn gần bốn tiếng đồng hồ mới coi như dọn xong, đồ dùng trong nhà tuy đã cũ nhưng miễn cưỡng cũng có thể sử dụng được.
An Dạ mang Bạch Hành vào căn phòng trước đây cô đã ở, bài trí bên trong vẫn như cũ, không bị thay đổi.
Cô mở một ngăn tủ, lấy ra một cái hộp bằng sắt có hình hoa mẫu đơn, nói: "Đây là những bảo bối tôi đã tích cóp được hồi còn nhỏ."
An Dạ mở hộp ra, bên trong chứa một ít đồ linh tinh vụn vặt, có vài viên bi màu, vài cái vỏ sò bị vỡ, còn có mấy cái kẹp tóc khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-bat-ngu-ban-bien-tap-dem-khuya/581112/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.