*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tác giả: Thảo Đăng Đại Nhân
Editor: Dưa nụ
Nguồn ảnh: Pinterest
An Dạ vẫn đứng thừ người tại chỗ, sau lưng cô là âm thanh ồn ào của biển người đang qua lại, mà trước mặt cô là máy gashapon thần bí đang đứng sừng sững.
Gashapon với tràn ngập kỉ niệm tuổi thơ, thế nên, vặn một phát, một quả trứng nhựa sẽ ngay lập tức tái hiện lại tuổi thơ đó?
Nghe cứ như là một câu truyện cười.
An Dạ nắm chặt chiếc nhẫn nhựa trong tay, tâm tình của cô lúc này rất phức tạp, lời nói của đứa bé kia vẫn còn như phảng phất trong đầu — "Không tìm thấy hồi ức, sẽ chết nha."
Điều này thật là.... vô lý mà!
Đứa bé đó quả thật đang làm khó người khác chứ đâu.
"Kỉ niệm tuổi thơ" — những chữ này biểu hiện cho sự vui vẻ vô lo, vậy mà lại cố tình ghép chung với cái chết lạnh lẽo, cảm giác cứ như một trò đùa ngày cá tháng tư được bày ra từ ai đó.
Hơn nữa, cho dù nhớ lại hồi ức thì có ý nghĩa gì chăng?
Hồi ức vốn đã không có ý nghĩa, nhớ lại cũng chẳng làm được gì, không phải sao?
"An Dạ!" Là Bạch Hành đang gọi cô.
"Đây đây." An Dạ lập tức bừng tỉnh, phục hồi lại tinh thần bèn xem xét máy gashapon, xem tới xem lui thì thấy cái máy này cũng chẳng có gì khác biệt so với mấy cái khác.
Vậy thì sự thôi thúc mãnh liệt lúc nãy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-bat-ngu-ban-bien-tap-dem-khuya/581111/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.