*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tác giả: Thảo Đăng Đại Nhân
Editor: Dưa nụ
Nguồn ảnh: Pinterest
An Dạ nhịn không được bắt lấy tay Bạch Hành, cảm nhận được mồ hôi giữa những kẽ tay anh ướt đẫm, lạnh lẽo như vừa mới trải qua một cơn ác mộng.
Sao anh ấy dám....
Cho dù chỉ là mộng, An Dạ cũng không thể tưởng tượng anh có thể có dũng khí lớn như vậy, ôm lấy cô nhảy xuống.
An Dạ nhắm mắt lại, khoảnh khắc đó như vẫn còn rõ ràng ngay trước mặt.
Lúc ấy, lưng cô dựa sát lên ngực anh, cô có thể nghe được tiếng tim anh đập dồn dập cùng với cảm nhận được nhiệt độ bỏng rát tỏa ra từ người anh.
Nhịp tim hoảng loạn và dồn dập như vậy, rõ ràng là anh cũng sợ hãi lắm đi?
Nhưng vì sao anh ấy có thể không tiếc hi sinh chính mình cũng muốn phải bảo vệ cô đây?
An Dạ lại vô thức túm chặt lấy ngón tay Bạch Hành, thấy anh đang thoải mái cười thì mới buông tay ra, hỏi: "Anh không sao chứ?"
"Không sao." Bạch Hành thấp giọng trả lời, giọng nói khàn khàn, vẫn chưa kịp hồi phục tinh thần lại.
Lê Mộc hỏi thăm: "Hai người có thu hoạch được gì không?"
Hạ Tuyết bổ sung: "Có thể kể kỹ càng tỉ mỉ mọi chuyện về giấc mộng được không? Mặc kệ nó có hư ảo như thế nào thì tôi cũng muốn biết."
An Dạ và Bạch Hành liếc mắt nhìn nhau, sau đó, An Dạ nói với bọn họ: "Tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-bat-ngu-ban-bien-tap-dem-khuya/581108/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.