Thông đạo ngày càng tối đen. Thanh Tang cũng không có thời gian để lãng phí, giải thích thêm gì cho Sở Niệm.
Vết thương trên người cô chính là do đám ác quỷ đánh lén… nếu không đưa cô gái này ra ngoài, chỉ sợ là cả hai sẽ không ai thoát được!
Bước nhanh dần thành chạy… Thanh Tang túm lấy Sở Niệm, cố gắng chạy nhanh về phía cửa ra.
Bên ngoài sắc trời đã dần dần sáng hơn, còn khoảng 15’ nữa quỷ môn sẽ đóng lại.
Cắn răng, tụ quỷ khí đánh về phía trước. Thanh Tang lảo đảo nhưng vẫn nhìn thẳng về phía khoảng đất trống tối om trước mặt.
Sở Niệm thở dốc, cau chặt mày. Đang muốn hỏi vì sao dừng lại thì nhận thấy khác thường, cô quay đầu nhìn theo hướng Thanh Tang đang nhìn.
Khoảng đất trống mới vừa mênh mông sương mù, nhưng ngay khi quỷ khí vừa tan hết đã xuất hiện mấy trăm lệ quỷ nhe nanh múa vuốt, có con thì thân thể tàn khuyết, có con mặt mũi không rõ ràng… đủ mọi hình dạng gần như đều có cả, chỉ có một điểm tương đồng, là tất cả đều đang nhìn về phía mình, còn không hẹn mà nhễu nhão nước miếng…
Ác quỷ- không chỉ ăn linh hồn của mọi sinh vật như tằm ăn rỗi, bọn chúng còn thường xuyên ăn người sống…
Sở Niệm tự giễu cười khẽ, nhìn Thanh Tang, mở miệng nói: “Địa phủ của các ngừoi từ khi nào tự do đến vậy? Ác quỷ nhiều như vậy, chẳng lẽ ra đây hít thở khí trời sao?”
“Hít thở thì đúng là ta chưa nghe bao giờ…”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-tru-ma-ban-trai-toi-la-cuong-thi/2116975/chuong-495.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.