Kết hợp chẳng đâu vào với đâu, như ấu trĩ khiêu khích khiến Thương Sùng không khỏi nheo mắt, ánh mắt dừng lại tại Minh Vương đang ngồi ở vị trí cao đường, sau đó lại như có như không nhìn về phía Sở Niệm đang mặc hỷ phục giống như Minh Vương.
Sắc mặc cô có chút tái nhợt, nhưng hơi thở vững vàng… có lẽ chỉ bị hạ hôn mê thuật mà thôi.
Âm thầm thở phào, Thương Sùng bước tới một bước, vẻ châm chọc càng thêm đậm. “Biến địa phủ thành ra như vậy, vậy mà cũng làm được. Việc ‘vui mừng’ cỡ này… ngươi không sợ tổ tiên của ngươi phỉ nhổ ngươi sao?”
“Bổn vương thành thân vốn dĩ nên long trọng, nếu không phải hiện tại vì nghênh đón ngươi…” Minh Vương cười lạnh một tiếng, châm chọc khinh thường nhìn lại Thương Sùng. “Ta cũng không đến mức khiến cho tất cả mọi ‘người’ đều phải lui xuống.”
Thương Sùng cười nhạo, khẽ nhướng mi. “Không nhận ra nha, Thanh Thu ngươi rất coi trọng ta đó, nhớ tới tình cũ… cũng không đến mức đoạt đi nữ nhân của ta chứ.”
“Nữ nhân của ngươi?” Minh Vương hỏi lại: “Ta sao không nhớ rõ Sở Niệm đã thành thân với ngươi khi nào nhỉ?
Bị hỏi lại Thương Sùng cũng không vội trả lời, mà khoanh hai ta trước ngực. Hắn cũng muốn coi Thanh Thu sẽ diễn trò gì.
Trao đổi mấy câu khiến Minh Vương ra vẻ kinh ngạc, ánh mắt cũng hơi có vẻ xin lỗi, nhưng lại cong môi nói với Thương Sùng: “Chuyện mấy ngàn năm trước đã qua rồi. Tuy rằng Sở Niệm trước đây là người yêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-tru-ma-ban-trai-toi-la-cuong-thi/2116974/chuong-494.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.