Thể loại chỉ biết bắt nạt kẻ yếu như thế này làm Thương Sùng cảm thấy thật khinh ghét từ tận đáy lòng.
Rõ ràng người đả thương gã là Tử Lam Sam, nhưng gã khốn này chỉ đeo theo Sở Niệm trả thù, rõ ràng là mềm nắn rắn buông… gã thật sự coi Sở Niệm nhà hắn dễ dàng ăn hiếp sao?
Hai tròng mặt đỏ rực lạnh lẽo vừa chuyển, chân mày Thương Sùng khẽ nhíu khiến Trần Đông đứng tại chỗ cảm thấy vô cùng áp lực.
Toàn thân hắn không kiểm soát được mà run rẩy, Trần Đông lúc này mới nhận ra người đàn ông trước mặt mình… lại là một Hạn Bạt ngàn năm khó gặp!
Hai chân run rẩy không chống đỡ nổi cơ thể, ‘thịch’ một tiếng gã quỳ sụp xuống. Trần Đông khiếp đảm gục mặt xuống sát đất, lắp bắp nói.
“Tiểu…tiểu nhân… có mắt không tròng, vậy mà… vậy mà bây giờ mới nhận ra….thân…thân…thân… phận của ngài.”
“Nhận ra thì sao?” Thương Sùng nhướng mày. “Chẳng lẽ ta muốn mạng của ngươi mà còn phải trình bày tình hình nữa sao?”
Muốn mạng của mình?!?! Trần Đông ngạc nhiên mở to hai mắt, hắn không biết mình đã bao giờ đắc tội qua người đàn ông này chứ.
“Đại nhân, tiểu nhân từ trước tới giờ chưa từng gặp qua ngài mà. Oan có đầu nợ có chủ, ngài, ngài vạn lần… đừng lạm sát kẻ vô tội a!” “Hay cho câu oan có đầu nợ có chủ.” Thương Sùng hừ lạnh một tiếng, hai tròng mắt hơi hơi nheo lại. “Có lẽ ngươi chưa từng gặp ta, nhưng Sở Niệm thì ngươi có ấn tượng không?”
“…”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-tru-ma-ban-trai-toi-la-cuong-thi/2116877/chuong-396.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.