Cũng không phải muốn lợi dụng cơ hội khiến cho bà Sở Niệm thiếu hắn một ân tìnhbởi vì điều duy nhất mà Thương Sùng quan tâm cùng để ý, cũng chính là Sở Niệm mà thôi.
Hắn không nghĩ tới việc Sở Niệm sẽ mất đi người thân cuối cùng của mình, khổ sở và thương tâm, cho nên cho dù chỉ vì cô, hắn sẽ không để cho mọi chuyện diễn ra như an bàn của tổ tiên nhà Sở Niệm.
Nhẹ nhàng dỗ cho vào giâc ngủ, Thương Sùng gọi Hoa Lệ và Cẩm Mặc với. Hắn hạ kết giới ngoài phòng, rồi thấp giọng phân phó.
“Hoa Lệ, mấy ngày nay giao cho ngươi việc bảo vệ an toàn cho Sở Niệm. Ham chơi thì cứ ham chơi, nhưng chính sự không được phép sơ suất.”
“Dạ, chủ nhân!” Hoa Lệ nhạy bén nhận ra cảm xúc của Thương Sùng, nghiêm túc đáp lời hắn. Cô nàng nghĩ tới việc khác, quay sang nhìn Cẩm Mặc rồi nhìn về phía Thương Sùng:
“Chủ nhân, Sở Niệm giao cho Hoa Lệ rồi, còn… Cẩm Mặc cùng người thì sao?”
Cẩm Mặc đang định khen Hoa Lệ dạo này hiểu chuyện, nhưng nghe cô nàng nói tiếp xong thì hắn run run khóe môi, liếc cô nàng trách cứ, cô nàng này sao mà cứ nhiều chuyện vậy chứ!
Hoa Lệ bĩu môi, không cam lòng yếu thế trừng mắt nhìn lại Cẩm Mặc.
Ngồi ở trên ghế, Thương Sùng không tiếng động thở dài, sau đó nhẹ gõ tay vịn, đem tầm mắt dời khỏi trên người Cẩm Mặc. “Chuyện bên phía Lôi Báo, ngươi tạm thời không cần theo. Giúp ta đi tìm một quỷ sai tên gọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-tru-ma-ban-trai-toi-la-cuong-thi/2116875/chuong-394.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.