*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thấy Hứa Thanh Mây lặng im không lên tiếng, Hứa Đình Hùng không khỏi sốt sắng.
"Con còn chần chứ cái gì nữa?”
“Rốt cuộc con đang nghĩ gì vậy Thanh Mây?"
"Đó là em gái con, là người thân nhất với con đấy!"
“Sao hả? Lẽ nào mạng em gái lại không bằng việc thắng thua của một người ngoài ư?"
Hứa Thanh Mây trở nên nổi nóng nói: "Bố cũng biết anh ấy là người ngoài sao?"
"Vậy thì dựa vào cái gì mà để một người ngoài phải đánh cược chục tỷ đến cứu em con chứ?"
Đổi lại là bố thì bố có chịu bỏ ra chục tỷ để cứu một người suốt ngày lăng mạ sỉ nhục bố không?"
Hứa Đình Hùng bị chặn họng không nói lên lời.
Sắc mặt Phương Như Nguyệt lạnh nhạt, bà ta phẫn nộ nói: “Con có cần phải phân biệt rõ ràng với bố mẹ như vậy không?"
“Lâm Mạc Huy anh ta là con rể của nhà mình, làm việc cho nhà chúng ta chẳng phải điều nên làm hay sao?"
"Con đừng có nhắc với mẹ chúng ta đã đối xử với nó ra sao, chúng ta cũng chỉ muốn tốt cho nó thôi, chẳng phải muốn nó có thêm chút chí khí sao chứ?”
“Vả lại nó ăn nhờ ở đậu nhà ta ba năm trời, dù có nuôi con chó thì nó cũng biết đằng mà đền ơn."
"Nó dựa vào đâu mà không biết bán ân chứ?"
Hứa Thanh Mây nổi nóng: “Sao anh ấy lại ăn nhờ ở đậu?"
"Thẻ lương anh ấy đang do chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-cua-than-y-than-y-tai-the/1167014/chuong-198.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.