Hứa Thanh Mây vừa mới thư giãn chưa được một phút thì lại nghe thấy mấy lời bố mẹ nói, liền tức giận, mặt đỏ bừng bừng. "Bố mẹ, hai người có thể không cần phải lo chuyện công ty có được không?" "Con không muốn nói thêm nữa, con nhất định sẽ ủng hộ Lâm Mạc Huy. Hơn nữa, con tuyệt đối sẽ không ly hôn với anh ấy đâu!" "Thôi, mọi người về nhà đi, con cầu xin mọi người, đừng lo chuyện công ty nữa, có được không?"
Hứa Đình Hùng tức giận nói: "Con cho rằng chúng ta đang muốn quản lý con à?" "Chúng ta không phải sợ con lầm đường lạc lối!" "Con là con gái của chúng ta, sao chúng ta có thể hại con được?" "Bổ mẹ là người từng trải, người trong xã hội này nham hiểm như thế nào, chúng ta đã đều đã thấy qua." "Người đàn ông này, mắc phải một sai sót nhỏ cũng không sao." "Nhưng sai sót lớn như này thì không thể mắc phải dù chỉ một lần." "Một khi con mắc phải, cả đời này cũng coi như chấm hết!"
Hứa Thanh Mây vội la lên: "Làm sao bố biết được Lâm Mạc Huy sai cơ chứ?" "Nếu anh ấy đúng thì sao?"
Phương Như Nguyệt liên xua tay: "Không có nếu gì hết" "Điều này là không thể nào!" "Con bảo cậu ta so tài y thuật với thần y Kiệt và Lữ Tử Đằng sao?" "Cậu ta sẽ làm được cái quái gì?" "Cho dù Trần Phước Nguyên có giúp đỡ, ông cụ
Phong có ở bên cạnh thì y thuật của cậu ta cũng không tốt." "Ông cụ Phong còn không xứng xách dép cho thần y Kiệt, chứ đừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-cua-than-y-than-y-tai-the/1166986/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.