Mạc Huy này
Lâm Mạc Huy vẫn bình tĩnh như cũ.
Anh không biết Lữ Tứ Đằng là ai. Nhưng anh tin tưởng truyền thừa của gia tộc mình một cách tuyệt đối. "Các vị không cần lo lắng.” "Tôi tự có chừng mực, lúc này, chúng ta sẽ không thua."
Lâm Mạc Huy nói. "Anh lừa ai chứ?" "Thần y Kiệt rời núi, Lữ Tứ Đằng đóng giữ. Anh có biết đây là nhân vật lớn như thế nào không?" "Hội nghị trao đổi y thuật từ sáu tỉnh, người từ sáu tỉnh đều là người có y thuật giỏi nhất. Anh đưa người hầu đi so y thuật? Anh lấy gì để so?" "Như thể này mà là đầu tư à? Đây là lấy tiền đi tát nước. Chúng tôi tuyệt đối sẽ không đồng ý chuyện đầu tư lân này."
Mọi người đều ồn ào, cũng không đồng ý lần đầu tư này.
Trần Phước Nguyên vỗ vào bàn: "Ồn ào cái gì?" "Tôi lúc nãy nói vẫn không đủ rõ ràng sao?" "Nếu không đồng ý chuyện đầu tư này, tôi có thể thu mua cổ phần công ty của mọi người với giá mười phần trăm." “Mọi người ai không đồng ý, bây giờ cứ đưa hợp đồng cho tôi ký, tôi sẽ trả tiền cho mọi người.”
Các cổ đông nhìn nhau, nhất thời không ai dám nói chuyện.
Không còn cách nào khác, vị trí của Trần Phước Nguyên ở tỉnh Hải Dương, bọn họ không có khả năng so sánh.
Trần Phước Nguyên gầm lên: “Nếu không nói gì, tôi xem như mọi người đồng ý."
Chuyện này, rốt cuộc cũng có người nhịn không được.
Một cổ đông vội vàng nói: “Tổng giám đốc Trần, tôi...tôi không phải không đồng ý,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-cua-than-y-than-y-tai-the/1166985/chuong-169.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.