Lâm Mạc Huy trước đó còn nghi ngờ, làm sao mà ăn một bữa con có thể gây ra loại chuyện như thế này. Bây giờ nghe nói đó là nhà hàng của cậu chủ Chu, lập tức hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra,
Anh cười lạnh một tiếng, có vẻ như cậu chủ Chu muốn trả đũa bọn họ.
Hứa Thanh Mây hoảng sợ chạy tới: "Lâm Mạc Huy, chúng ta.. nhanh đi thôi.."
"Nhà họ Chu, chúng ta không thể chọc vào."
Lâm Mạc Huy cười nhẹ: "Không sao."
"Anh vẫn là muốn gặp anh ta chút"
"Loại người này, nếu xử lý cho anh ta phục rối, sau này luôn là một nguy cơ tiềm ẩn!"
Hứa Thanh Mây lo lắng: "Lâm Mạc Huy, anh. anh điện rồi sao?"
"Đó là người thừa kế của nhà họ Chu, anh làm sao mà xử lý người ta được?""Lần trước ở Bách Hạo Niên, đó là vì anh cần the chí tôn, những người ở Bách Hạo Niên đã giúp anh."
"Đây không phải là Bách Hạo Niên, ai có thể giúp được chúng ta?"
Lâm Mạc Huy cười khẩy vỗ vỗ tay Hứa Thanh Mây: "Không sao."
"Cử giao cho anh, em không cần lo lắng." Hứa Thanh Mây còn muốn nói chuyện, lúc này cậu chủ Chu đã mang theo một đoàn chó săn tới.
"Chuyện gì vậy?"
Cậu chủ Chu đi tới, hét lên.
Người phục vụ ngay lập tức bò đến, và nhắc lại chuyện vừa xây ra
Cậu chủ Chu liếc mắt nhìn Lâm Mạc Huy: "Ó, đây không phải là vua trai bao sao?"
"Sao vậy, chạy đến chỗ tôi ăn cơm vui sao?"
"Thực sự càm thấy Chu Gia Phong tôi dễ bắt nạt sao?"
"Nói cho người biết, nếu hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-cua-than-y-than-y-tai-the/1166919/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.