Khi Lâm Mạc Huy đuổi kịp Hứa Thanh Mây, Hứa Thanh Mây đang đứng ở góc tường lặng lẽ khóc nức nd.
"Thanh Mây, đừng buồn."
"Thực ra cũng không phải vấn đề gì lớn."
Lâm Mạc Huy nhẹ giọng an ủi.
Hứa Thanh Mây nhìn Lâm Mạc Huy, khóc: "Lâm Mạc Huy, tại sao anh lại không phản kháng?"
"Anh có biết không, em.... em không muốn anh bị oan ức như thế này!"
Lâm Mạc Huy nở nụ cười: "Thanh Mây, em vẫn không hiểu sao?"
"Chi cần em đối xử tốt với anh, cho dù bọn họ nói cái gì, anh cũng sẽ không cảm thấy oan ức!"
Nước mắt Hứa Thanh Mây lại trào ra, cô chạy tới ôm lấy Lâm Mạc Huy, trong tiếng khóc nói: "Đổ ngoc!"
"Anh chính là một tên đại ngốc!""Tại sao anh lai tốt với em như vây?"
Lâm Mạc Huy nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Hứa Thanh Mây: "Em là vợ của anh, anh không tốt với em, vậy thì anh tốt với ai?"
Hứa Thanh Mây lại một lần nữa cảm động khóc, ôm Lâm Mạc Huy thật lâu mới buông ra.
Lâm Mạc Huy giúp Hứa Thanh Mây lau đi nước mắt nơi khóe mắt, cười nói: "Được rồi, em khóc giống như một con mèo nhỏ vây!"
"Em có đói không?"
"Anh mời em di ăn tối?"
Hai má Hứa Thanh Mây đỏ bừng, cô nắm chặt cảnh tay Lâm Mạc Huy không buông: "Được rồi, tối nay lãng mạn đi ăn tối dưới ánh nền nhé?"
"Không vấn đề gì, em thể nào, chính là thế!"
Lâm Mạc Huy cùng với Hứa Thanh Mây, cuối cùng tìm được một nhà hàng trông khá cao cấp.
Người phục vụ dẫn họ đến một vị trí yên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-cua-than-y-than-y-tai-the/1166918/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.