"Bố..." Hứa Thanh Mây vội kêu lên: "Lâm Mạc Huy đã giúp chúng ta nhiều như vậy, tại sao. bố lại làm như vậy với anh ấy?"
Phương Như Nguyệt tức giận nói: "Cậu ta giúp chúng ta? Cậu ta là cái gì mà có thể giúp chúng ta?"
"Đó là thuốc của công ty chúng ta, những thứ này nên thuộc về chúng ta, cậu ta là một con tôm nhãi nhép, cầm lông gà làm mũi tên, nuốt hết quyền lợi còn muốn chúng ta cảm ơn cậu ta sao?"
Hứa Thanh Tuyết lại gật đầu lia lịa: "Chị, chị đừng để bị loại người này lừa, người này rất nham hiểm xảo trá, đáng khinh bỉ và vô liêm sỉ, hôm nay anh ta còn dùng bộ đồ đó để lừa chồng em, nếu là người có nhân tính thì sao anh ta có thể làm ra chuyện như vậy? Chị đừng quên, chúng ta mới là người nhà với nhau!"
Ba người, người này nói thế này người kia nói thế kia khiến Hứa Thanh Mây tức giận đến mức run rẩy cả người, căn bản không thể lý luận với bọn họ.
"Lâm Mạc Huy, cậu đừng tưởng rằng không nói lời nào là được rồi, cậu không nói lời nào thì ngày mai chúng ta hãy cùng nhau đi tìm Nam Bá Lộc, đến lúc đó tôi xem kết cục của cậu như thế nào!"
Hứa Đình Hùng lạnh lùng buông một lời rồi tức giận bước vào phòng.
Lâm Mạc Huy trở lại phòng ngủ, cuối cùng cả hai bên tai cũng đã yên lặng.
Hứa Thanh Mây đi theo nói nhỏ: "Lâm Mạc Huy, anh tức giận sao?"
"Tức giận?" Lâm Mạc Huy nở nụ cười: "Đương nhiên là hơi tức giận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-cua-than-y-than-y-tai-the/1166842/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.