“Sao vậy?” Phong Tĩnh Đằng ngồi bên cạnh Mai Truyền Kỳ hỏi.
Mai Truyền Kỳ lấy lại tinh thần, mệt mỏi ngửa đầu ra sau nằm trên giường, vô lực nói: “Vừa nãy Dực có nói với tôi, cậu ta đối với thuốc ức chế mới này chỉ có chút manh mối, có thể luyện chế thành công hay không còn chưa biết, bảo tôi đừng ôm hi vọng quá lớn. Cho dù luyện chế thành công, khả năng công hiệu cũng chỉ có 15 năm, chờ 15 năm sau, thân thể Nguy Nguy sẽ sinh ra sức đề kháng đối với thuốc ức chế, cho nên sẽ không thể kiềm chế được lỗ tai trên đầu Nguy Nguy.”
Cậu chỉ cần nghĩ đến nhi tử một mặt tin tưởng mình có biện pháp xóa lỗ tai mèo, liền cảm thấy mình thật vô dụng, ngay cả một đôi lỗ tai cũng không đối phó được.
Phong Tĩnh Đằng nhíu mày, vỗ nhẹ lên đùi cậu: “Chuyện này hay là chờ Giản Dực có thể luyện chế ra thuốc ức chế mới rồi hãy bàn sau, chuyện về sau từ từ tìm cách cũng không muộn, em bây giờ ở đây nghĩ bậy nghĩ bạ cũng không giải quyết được vấn đề, đúng không?”
Anh suy nghĩ một chút lại nói: “Huống hồ trên đầu Nguy Nguy chẳng qua là nhiều hơn một đôi lỗ tai, cũng không phải bệnh nan y gì phải chết, chúng ta chỉ cần quyết tâm đi tìm, rồi sẽ tìm được biện pháp giải quyết.”
Mai Truyền Kỳ cũng hiểu được ý Phong Tĩnh Đằng, mím môi, không muốn để Phong Tĩnh Đằng quá lo lắng cho mình.
Phong Tĩnh Đằng giống nghĩ đến cái gì, đột nhiên cười nói: “Nếu như lỗ tai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-ky-phu-nhan/1332233/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.