Binh lính nghe Phong Tĩnh Đằng khẳng định trả lời, không biết có phải là sợ ngây người hay không, hay là sau khi biết được thân phận của Mai Truyền Kỳ nên không còn gì khiến bọn họ cao hứng, trên mặt mọi người đều không có phản ứng, vẫn bình tĩnh im lặng đứng yên tại chỗ.
Mai Truyền Kỳ nghiêng đầu nhìn Phong Tĩnh Đằng.
Trực tiếp nói ra như vậy có được hay không?
Xa gia Xa Thiếu Hoa cùng đội ngũ với Phong Tĩnh Đằng, Phong Tĩnh Đằng không lo có người vô ý đem chuyện này nói ra?
Nếu như Xa Thiếu Hoa biết chuyện này, như vậy, nhất định sẽ trăm phương ngàn kế ngăn cản cậu trở về.
Phong Tĩnh Đằng đoán được Mai Truyền Kỳ đang nghĩ gì, duỗi tay nắm lấy tay cậu, ra hiệu cậu an tâm.
Thời điểm an bài đến Vô Cảnh sâm lâm, anh cũng đoán được lúc Mai Truyền Kỳ thả cơ giáp ra, sẽ khiến mọi người chú ý, thân phận của cậu tuyệt đối dấu không được.
Đã như vậy, còn không bằng thoải mái nói ra, ngược lại các binh sĩ sớm muộn gì cũng sẽ biết, hơn nữa, những binh sĩ này đều là thuộc hạ của anh, tuyệt đối sẽ không tiết lộ chuyện này.
Anh tin tưởng bọn họ nên mới dẫn bọn họ đến đây.
Giản Dực thấy binh lính đều không lên tiếng, nhỏ giọng bên tai Mai Truyền Kỳ: “Không phải là sợ choáng váng đi?”
Mai Truyền Kỳ nhún nhún vai biểu thị không biết, cầm đũa tiếp tục ăn cơm.
“Mai gia Đại thiếu gia thật sự là ‘Truyền Kỳ’!” Rốt cục có người lấy lại tinh thần, trong mắt lộ vẻ khó tin.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-ky-phu-nhan/1332232/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.