Mai Nguy Hiểm còn đang hưng phấn đột nhiên nghe baba lớn tiếng bảo nhóc về phòng tắm rửa đi ngủ, mất hứng chu chu miệng nhỏ nói: “Baba, con cũng muốn xem tư liệu nghiên cứu ah~.”
Mai Truyền Kỳ nghiêm khắc từ chối: “Không được.”
Cậu kéo hài tử qua, nhìn Phong Tĩnh Đằng nói: “Tôi trước hết dẫn đứa nhỏ về phòng, sau đó trở lại xem tư liệu.”
Mai Truyền Kỳ dẫn hài tử rời khỏi tầng hầm, đi lên lầu hai, nhanh chóng lấy thuốc ức chế trong ngăn kéo ra.
Rõ ràng bốn ngày trước mới tiêm thuốc ức chế, sao lại mất hiệu lực nhanh như vậy?
Lẽ nào do nhóc hưng phấn ư? Hay là tác dụng thuốc ức chế ngắn lại?
Mai Nguy Hiểm nhìn thấy baba lấy thuốc ức chế, dần dần từ trong hưng phấn lấy lại tinh thần, sau đó, nhận ra được cái gì, nâng tay sờ sờ đỉnh đầu.
Khuôn mặt nhỏ thay đổi sắc mặt, run run hỏi: “Cha, thấy được đúng không?”
Mai Truyền Kỳ nhìn khuôn mặt nhỏ mất đi huyết sắc, đau lòng nói: “Không có, anh ta không nhìn thấy.”
Qua mấy tháng này quan sát, nhìn ra được nhóc rất lưu ý cái nhìn của Phong Tĩnh Đằng, cho nên, trước đó mới không có trước mặt nhóc đề cập chuyện lỗ tai mèo với Phong Tĩnh Đằng, chính là sợ thương tổn tới nhóc.
Mai Nguy Hiểm viền mắt chợt đỏ: “Baba lừa người, cha nhất định là thấy được.” (Edit by Thỏ Siu Nhơn)
Mai Truyền Kỳ ôm lấy đứa nhỏ đang nghẹn ngào: “Baba làm sao lừa con, trước đó cũng là lo lắng anh ta sẽ phát hiện, nên mới vội vàng kéo con về phòng.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-ky-phu-nhan/1332221/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.