Mai Truyền Kỳ lấy lại tinh thần, lập tức đối mặt với ánh mắt lo lắng của đối phương.
Nhìn bộ dạng lo lắng của Phong Tĩnh Đằng, bất tri bất giác bỏ đũa xuống.
Khi thấy Phong Tĩnh Đằng cùng đứa nhỏ trở về, cậu liền nghĩ mình có nên nhờ Phong Tĩnh Đằng hỗ trợ hay không, với năng lực cùng kinh nghiệm phong phú của anh, xác suất bình yên ra khỏi Vô Cảnh sâm lâm so với tìm người Z thành hoặc người bên công hội và người của gia gia cùng lão tổ tông cao hơn rất nhiều.
Quan trọng nhất là cậu tin tưởng Phong Tĩnh Đằng, tin rằng sau khi Phong Tĩnh Đằng biết thân thể đứa nhỏ, chắc chắn sẽ không tiết lộ ra ngoài.
Hơn nữa, thấy Phong Tĩnh Đằng thương nhóc như thế, nhất định sẽ không ghét bỏ đôi tai đứa nhỏ không giống loài người đâu.
Mai Truyền Kỳ đang định mở miệng nói chuyện này với Phong Tĩnh Đằng, Mai Nguy Hiểm bên cạnh cũng quan tâm hỏi: “Baba, người làm sao vậy?”
Nhóc trước nay chưa từng thấy baba như vậy, thật sự khiến nhóc vô cùng lo lắng.
Mai Truyền Kỳ nghe đứa nhỏ hỏi, lúc này mới nhớ tới nhóc còn đang ngồi bên mình, may là vừa nãy chưa nói gì cả.
Cậu cười cười, gắp một miếng thịt bỏ vào chén của nhóc: “Không có gì, vừa nãy baba chỉ đang suy nghĩ một chuyện mà thôi.”
“Chuyện gì?” Một lớn một nhỏ trăm miệng một lời hỏi.
Bộ dạng lúc nãy của Mai Truyền Kỳ thật sự khiến bọn họ lo lắng, không hỏi rõ thì không thể an tâm được. (Edit by Thỏ Siu Nhơn)
“Ầy… Chính là…”
Mai Truyền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-ky-phu-nhan/1332220/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.