Edit + Beta: Miêu| Sắc Xanh Lam
Nhưng nghĩ lại, mặc dù là ghế kép, giữa hai bên vẫn có tấm ngăn chống đỡ, chỉ cần không hạ tấm ngắn xuống thì cũng coi như độc lập. Vì cô được lên đây miễn phí, thực sự không có tư cách kén cá chọn canh.
Vì thế, trước lúc máy bay cất cánh, Thiên Phán nhắm mắt nghỉ ngơi chút đỉnh, chỉ là cô không nghĩ tới lúc máy bay cất cánh thành công, vách ngăn bên chỗ ngồi của cô lại từ từ chậm rãi hạ xuống.
Vốn dĩ Thiên Phán có chút mệt mỏi, nhận thấy chút động tĩnh này liền mở to mắt mơ màng nhìn sang bên kia, lập tức nhìn thấy khuôn mặt đang mỉm cười của Lục Dao, dù bận vẫn ung dung nhìn cô.
Khiếp sợ trong lòng Thiên Phán thực... khó nói nên lời. Giây tiếp theo cô vỗ vỗ trán, hoang mang nhắm mắt lại, bắt đầu an ủi chính mình: Tất cả đều là ảo giác, cô chỉ quá nhớ Lục Dao nên mới sinh ra ảo giác. Trong trí nhớ của cô, lịch trình mấy ngày nay của anh chắc chắn không có chuyến nào đi Mỹ, không lý gì lại vô duyên vô cớ xuất hiện trên chuyến bay đi New York, lại còn ngồi cách vách với cô!
Thiên Phán hít sâu mấy hơi, cật lực thuyết phục mình trạng thái không tốt nên mới tưởng tượng ra Lục Dao, nhưng Lục Dao lại vươn tay ra sờ sờ trán cô, giọng điệu tự nhiên hỏi: "Sinh bệnh à? Sao sắc mặt kém thế này?"
Nghe Lục Dao nói, Thiên Phán bỗng chốc mở to mắt hung hăng trừng anh, sau đó tất cả mọi chuyện đều rõ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truy/231841/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.