Sau buổi dạo chơi, vẫn là những ngày tháng bình thường, mỗi ngày đi làm rồi tan làm, chỉ là cuộc sống vẫn không chịu hệt như trước nay – ví dụ như ngày nào giờ nào Long Hoằng Văn cũng vây quanh Lâm Giai Thụy. Lâm Giai Thụy cau mày khổ não nói: “Anh không cần phải đi làm nữa hả? Ngày nào cũng theo tôi không thấy mệt sao?”
Còn Long Hoằng Văn thì ngại ngùng nhưng cũng đành mặt dày mà đáp: “Tôi… Tôi… Tôi nghỉ phép bốn tháng.” Lâm Giai Thụy kinh ngạc nhìn anh: “Anh xác định là công ty của anh sẽ không sập chứ?”
Long Hoằng Văn gãi gãi đầu: “Thật ra… Tôi không quan trọng đến thế, Tiểu Thụy anh xem trọng tôi quá rồi! Haha…” Lâm Giai Thụy thẳng thừng liếc một cái rồi quay đầu đi mất.
Lâm Giai Thụy lúc này có chút phiền não khi ấy đã đồng ý làm bạn với Long Hoằng Văn, người đâu bám dai như đỉa, ruột để ngoài da, bản thân hắn sao có thể không cảm thấy gì? Nhìn thấy phía sau có một gã đang cầm máy ảnh hình như đang loay hoay chụp đàn chó lớn, Lâm Giai Thụy bất đắc dĩ lắc đầu. Ai có thể như thế mà nỗ lực cả đời? Khi mà toàn bộ nỗ lực đều bị xem thường thành vô giá trị, không có ai bằng lòng bỏ ra cố gắng không cần thiết chỉ để bảo vệ những điều vô ích. Người người ngoài miệng nói yêu, kì thực tình yêu ấy chỉ là muốn chứng minh bản thân được người khác yêu thương, hơn nữa nếu như tốn hết tâm tư vẫn không thể chứng minh được, người sẽ thẹn quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truy-tim/82529/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.