Trên đoạn đường sơn lâm hiểm trở, gã phu khoác tấm áo choàng màu đen kịt vung roi quất ngựa bạt gió lao đi mặc cho cơn giông vẫn đang tuôn đổ. Bên trong, Hàn Yên và Phàn Phù Dung ngồi đối diện nhau, đôi mắt Phàn Phù Dung vẫn còn sưng đỏ ươn ướt, nàng cúi thấp mặt dường như muốn che giấu đi biểu cảm của mình.
Suốt đoạn đường, Hàn Yên chưa từng nói với nàng nửa câu, hai người cứ lặng lẽ như vậy cũng không biết còn tiếp tục bao lâu.
Có lẽ cho đến khi Hàn Yên nhàn nhạt đưa cho nàng manh áo vải, lúc này Phàn Phù Dung mới vươn đôi cánh tay mảnh khảnh ra nhận lấy và hỏi nhỏ.
"Con đi rồi, sau này chủ mẫu có thể thương mẫu thân của con một xíu được không ạ?"
Lời này của nàng khiến Hàn Yên bất giác khựng lại, đứa trẻ này đúng là cho rằng mình ghét Nguyên Cầm do nàng sinh ra Phàn Phù Dung ngay ngày hung tháng kỵ.
"Vì sao không cầu xin ta cho ngươi ở lại?"
Hàn Yên tỏ vẻ lơ đễnh hỏi.
Phàn Phù Dung siết chặt manh áo trong lòng bàn tay nhỏ bé, trả lời.
"Vì phải biết chấp nhận những chuyện không thể thay đổi".
Hàn Yên nhíu mi, bây giờ mới liếc mắt nhìn sang nàng.
Đây chẳng phải là lời mà nàng từng bâng quơ nói với Phàn Phù Dung hay sao? Vậy mà cũng khắc cốt ghi tâm lâu đến thế, có chút nào ra dáng một đứa trẻ con đâu chứ? Có chút nào vô tư để người khác an tâm đâu chứ? Kết cục hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truy-hon-ly-ngu/3359931/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.